Buồn Cho Những Chuyện Bất Công

21 Tháng Năm 20145:31 SA(Xem: 4816)
Lúc tôi còn nhỏ, mỗi khi đến ngày giỗ, thường thấy ba mẹ tôi giết nhiều gà vịt để cúng ông bà. Lúc đó, tôi không hiểu gì về đạo nhưng được mẹ hay dạy bảo là không nên sát sanh, vì nếu sát sanh thì sẽ có tội. Mẹ tôi thì dạy chúng tôi như vậy nhưng ngày tết hoặc ngày giỗ thì mẹ tôi lại cắt cổ nhiều gà vịt. Vấn đề này làm cho tôi thắc mắc và thấy mẹ tôi làm không đúng, vì mẹ tôi thường dạy là không nên sát sanh nhưng mẹ tôi lại giết gà vịt để cúng ông bà, vậy đã đi ngược lại lời dạy của Người.
Tôi cứ suy nghĩ mãi nhưng không dám hỏi vì sợ mẹ la rầy. Nhưng vì bẩm tánh sanh ra là nhiều chuyện nên không chịu nổi, vì vậy tôi hỏi mẹ tôi: “Mẹ ơi! Tại sao đến ngày giỗ mà mẹ giết nhiều gà vịt như vậy, bộ mẹ không sợ ông bà mình mang tội hay sao?” Mẹ tôi lúng túng không muốn trả lời câu hỏi của tôi nên mẹ tôi nói: “Con còn nhỏ biết cái gì mà hỏi” rồi mẹ kêu tôi đi chỗ khác, vì mẹ tôi đang bận. Tôi bỏ đi nhưng không cam lòng.
Một hôm, thấy mẹ tôi được rảnh nên tôi lại gần hỏi: “Mẹ ơi! Tại sao đến ngày giỗ ông bà mà mẹ giết nhiều gà vịt, bộ mẹ không sợ ông bà mình mang tội hay sao?” Mẹ tôi lúng túng không biết làm sao để trả lời câu hỏi của tôi. Tôi muốn biết sự thật nên hỏi tiếp. Tôi hỏi: “Mẹ thường dạy tụi con không nên sát sanh, dù là những con vật nhỏ như con kiến, con nhện, mẹ cũng đều khuyên không nên giết chúng, nếu tha được thì nên tha. Nhưng tại sao con gà, con vịt lớn như vậy mà mẹ cắt cổ tụi nó? Mẹ không sợ bị mang tội hay sao?”
Mẹ tôi xúc động ứa nước mắt và nói: “Mẹ rất sợ con hỏi mẹ những lời này, vì chính mẹ cũng thấy không đúng. Nhưng từ ngày lấy ba của con, vì bổn phận làm vợ mẹ phải nghe theo. Thú thật với con là mẹ rất sợ giết gà giết vịt. Mỗi lần làm thịt chúng nó là đêm về mẹ ngủ không yên. Nhưng nếu không làm theo ý của ba con thì ba con sẽ đánh mẹ.” Mẹ tôi nói tiếp: “Lỡ sau này mẹ có mất nếu con có hiếu thì không nên giết gà vịt để mà cúng mẹ. Nếu thương mẹ thì chỉ cúng cho mẹ một con cua luộc và một chén muối tiêu.” (dù cha mẹ có dặn dò chúng ta cũng không nên làm theo, chỉ cúng chay là tốt nhất).
Khi nghe mẹ tôi nói đến đây thì tôi liền bỏ chạy vì sợ mẹ thấy tôi khóc. Tôi chạy xuống bờ biển vì nhà tôi gần biển, tôi vừa khóc vừa hét cho vơi đi nỗi uất ức ở trong lòng. Tôi khóc cho sự bất công của mẹ tôi. Tại sao mẹ tôi lại bị khổ như vậy? Vì sợ chồng mà phải sát sanh, phải làm những chuyện mà mình không muốn làm. Tôi giận ghét ba tôi vì ba tôi là một người độc tài. Vì thấy ba hay đánh mẹ nên từ nhỏ tôi đã chán ghét cảnh vợ chồng; tôi ghét sự bất công (tôi kể chuyện của ba tôi cho các bạn nghe, không phải là tôi bất hiếu mà tôi mong các bạn hãy dừng tay lại, không nên gây thêm tội lỗi, vì vũ lực không giải quyết được vấn đề mà chỉ gây thêm đau khổ cho con cháu và tạo thêm ân oán cho kiếp sau). Từ đó, tôi hay đi tìm hiểu chuyện thế gian và thấy đâu đâu cũng là đau khổ, đâu đâu cũng giết gà, vịt, heo, bò để cúng tế.
Tuổi đời càng lớn, hiểu biết càng nhiều, đau khổ càng tăng. Tôi nhìn cảnh đời không biết nên khóc hay nên cười. Lúc cha mẹ còn sống chúng ta không lo tròn chữ hiếu. Đợi khi cha mẹ chết thì lập bàn thờ cho lớn, đến ngày giỗ thì tựu họp gia đình, bà con, cúng cho thật nhiều để lấy tiếng là ta đây có hiếu. Sau đó ăn uống, nhậu nhẹt cho thỏa lòng. Chúng ta vô tình biến ngày giỗ thành ngày ăn mừng và sát sanh.
Chúng ta có bao giờ ngồi suy nghĩ hay lắng nghe những tiếng khóc than của cha mẹ chúng ta nơi địa ngục, hay tiếng than lạnh lẽo của các hồn ma không được siêu thoát? Chúng ta nghĩ cha mẹ chết được chôn mồ mả đàng hoàng là đã tròn chữ hiếu hay sao?
Cũng có một số người có hiếu thật sự nhưng vì không hiểu đạo, chỉ thấy tổ tiên ông bà làm sao thì làm theo như vậy. Chúng ta không đi tìm hiểu Phật pháp, không tìm hiểu lý lẽ của lương tâm. Chúng ta cứ nghĩ ông bà tổ tiên của chúng ta là đúng.
Nhưng chúng ta có dám bảo đảm rằng tổ tiên của chúng ta ai cũng đúng hết không? Tổ tiên của chúng ta có cái đúng, cũng có cái sai, vì tổ tiên của chúng ta cũng là người thường giống như chúng ta. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ thành tổ tiên của con cháu chúng ta sau này có phải vậy không?
 
Nhưng bản thân của chúng ta hiện tại đã và đang làm sai mà chính bản thân cũng không hay biết. Vậy chúng ta có cần dùng lý trí, lương tâm để mà suy xét lại không? Chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, hầu giúp cho thế hệ con cháu của chúng ta sau này.
Chúng ta cúng cha mẹ là đúng không có sai. Điều sai là ở chỗ chúng ta ăn mặn là chuyện của chúng ta, còn cúng cha mẹ thì xin cúng chay. Vì khi cúng mặn là chúng ta sát sanh, khiến cho ông bà cha mẹ bị mang tội thêm.Vậy có khác gì chúng ta làm con bất hiếu?
Còn chuyện này thấy mà đau lòng. Vì muốn làm ăn phát tài nên chúng ta cúng ông địa và Thần tài. Chúng ta tưởng làm như vậy thì ông địa và Thần tài sẽ phù hộ. Không ngờ chúng ta đang tạo tác mà không hay.
Tại sao lại gọi là tạo tác? Là vì chúng ta đang đem Chư Phật ra làm trò hề và phỉ báng. Tại sao? Vì ông địa và Thần tài không phải là Phật. Nhưng nếu có ai hỏi thì đa số chúng ta trả lời là cúng Phật, khiến cho nhiều người ngoại quốc, các tôn giáo khác và con cháu của chúng ta có cái nhìn ác cảm về đạo Phật. Vô tình chúng ta đã hại nhiều thế hệ trẻ và con cháu của chúng ta bỏ đạo Phật theo đạo người.
Chúng ta hãy bình tâm mà suy nghĩ lại thì sẽ thấy sự tạo tác và tội lỗi mà chúng ta đang làm. Chúng ta hằng ngày đang thờ những tượng ông địa và Thần tài miệng thì cười toe toét, cổ thì đeo chuỗi, hai tay thì ôm thỏi vàng thật lớn giơ lên cao như dụ người ta tham tiền, có tượng còn cầm thuốc hút. Thậm chí, có người còn bỏ thuốc vào miệng cho ông địa hút. Hành động phỉ báng này quá trắng trợn như đem Chư Phật ra làm bia và đem thần linh ra làm trò hề. Nếu cha mẹ của chúng ta đứng trước mặt làm những hành động mất đạo đức đó thì thử hỏi chúng ta có kính phục không hay là cảm thấy xấu hổ? Chúng ta là người thường còn không thể chấp nhận được những hành động đó; vậy tại sao chúng ta lại đem Chư Phật ra làm bia để cho người ta hiểu lầm?
Có nhiều người ngoại quốc lẫn giới trẻ Việt Nam và các tôn giáo khác, họ thường thắc mắc hỏi tôi rằng: “Tại sao Phật lại dạy người ta tham tiền và hút thuốc, trong khi hai thứ này là hại người? Rồi tại sao Phật lại dạy người ta cúng đủ thứ, có cúng thì mới có phù hộ?” Mỗi khi tôi nghe họ hỏi, hay nghe những câu trả lời không hiểu biết của người Việt chúng ta. Tôi thật là đau lòng vô cùng, vì không có gì đau lòng bằng, khi thấy người đạo Phật đem Chư Phật ra phỉ báng. Vô tình chúng ta hại không biết bao nhiêu là chúng sanh. Chúng sanh đó là ai? Là con cháu của chúng ta.
Chúng ta thờ ông địa và Thần tài không có sai; chỉ sai ở chỗ là chúng ta không nên thỉnh những hình tượng mất đạo đức đó, vì người đúc tượng chưa hẳn là đúng, họ đang tạo tác mà họ không hay. Chúng ta nên thỉnh những hình tượng rõ ràng không được lẫn lộn. Nghĩa là: thần thì ra thần, Phật thì ra Phật. Không nên lẫn lộn Phật với thần, vì thần không có đeo chuỗi, còn Phật thì không có cầm vàng hay cầm thuốc hút. Còn cúng thì chỉ cúng trái cây và nước không nên cúng mặn. Nếu có ai hỏi chúng ta đang cúng ai thì chúng ta hãy trả lời cho họ biết rằng là cúng Thần làm ăn. Chúng ta không nên trả lời là cúng Phật, vì Phật và Thần khác xa. Tại sao? Vì người còn cao hơn thần.
Chúng ta làm ăn nên mê tín dị đoan vậy thôi, thật ra không có Thần nào phù hộ cả. Nếu chúng ta muốn làm ăn phát tài, gia đình hạnh phúc thì nên niệm Phật, bố thí giúp người, chúng ta sẽ có phước đức và công đức. Thay vì số tiền mua trái cây, heo, bò, gà vịt để cúng ông địa và Thần tài thì chúng ta nên dành lại để bố thí cho những kẻ ăn xin thì phước đức còn nhiều hơn. Không những có phước đức hơn mà còn tránh không bị mang tội phỉ báng Chư Phật và đụng chạm đến Thần linh.
Có một số chúng ta si mê đến mức độ đáng thương, vì muốn làm ăn phát tài nên giết heo, bò, gà, vịt để cúng Trời, Phật, tế Thần linh. Chúng ta coi Phật và trời đất không ra gì. Đến khi làm ăn thất bại không được như ý thì trách Phật, ông trời và Thần chẳng linh. Như vậy có phải tội lỗi không? Không những vậy mà còn một điều tai hại nữa là, nếu có ai hỏi chúng ta đạo gì thì chúng ta trả lời: “Tôi đạo Phật”. Trả lời như vậy có oan ức cho Chư Phật không? Chúng ta nói chúng ta là đạo Phật mà chẳng hiểu gì về đạo Phật cả. Nếu là đạo Phật thì cái căn bản nhỏ nhất đó là không nên sát sanh. Đằng này chúng ta cúng cả con bò, con heo. Nếu có ai hỏi chúng ta đang cúng ai? Thì chúng ta lại đi trả lời rằng là cúng Chư Phật và Thần linh. Như vậy có khác gì chúng ta đang phỉ báng Chư Phật và đụng chạm đến Thần linh?
 
Chúng ta vô tình làm cho các tôn giáo khác nghĩ rằng đạo Phật là đạo mê tín dị đoan, nghĩ Chư Phật là thánh mà còn ăn hối lộ, có cúng mới có phù hộ. Thử hỏi tội lỗi này, chúng ta làm sao gánh nổi? Cho nên trước khi trả lời thì chúng ta hãy nhìn lại hành động của mình, có xứng đáng là đệ tử của Phật hay là người của đạo Phật không? Có nhiều người đạo ông bà mà tưởng lầm mình là đạo Phật, vì đạo Phật không có mê tín dị đoan. Đạo Phật là vạn lần chân thật!


Thức tỉnh
Giàu sang, hạnh phúc nhờ tạo phước
Nào phải Phật, Thần phù hộ ta Khổ sở, bần cùng tại nghiệp báo Nào phải Phật, Thần trừng phạt ta

Phật dạy danh, tiền là tạo tác
Sát sanh là nghiệp báo triền miên Phật nào dạy tham tiền, hút thuốc Sao bạn đành đem Phật làm bia

Bạn ơi mau thức tỉnh hồi đầu
Đừng tham đắm, tạo thêm nghiệp oán
Hại bao đời con cháu về sau
Hại thân ta đọa vào đường ác.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Năm 2020(Xem: 675)
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1243)
03 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1171)
07 Tháng Tám 2018(Xem: 2709)
29 Tháng Năm 2018(Xem: 2976)
10 Tháng Chín 2017(Xem: 3703)
29 Tháng Tám 2017(Xem: 3067)
Ký sự chuyến đi xem nhật thực 2017
10 Tháng Bảy 2017(Xem: 3644)