- I. Quản Trọng Và Bão Thúc Nha
- II. Tây Môn Báo Trừ Bỏ Mê Tín
- III. Ngũ Viên Báo Thù
- IV. Phùng Huyên Mua Nhân Nghĩa
- V. Biển Thước Coi Bệnh
- VI. Mạnh Mẫu Ba Lần Dọn Nhà
- VII. Lạn Tương Như Và Liêm Pha
- VIII. Kỳ Ngộ Của Trương Lương
- IX. Hàn Tín
- X. Tô Vũ Chăn Dê
- XI. Đề Doanh Cứu Cha
- XII. Tư Mã Thiên Và Bộ Sử Ký
- XIII. Khổng Dung Và Lý Nguyên Lễ
- XIV. Vương Hi Chi Yêu Ngỗng
- XV. Trình Di
- XVI. Lòng Khoan Hồng Đại Lượng Của Trầm Chu
- XVII. Mưu Giỏi Của Thích Kế Quang Làm Lui Giặc Nhật
- XVIII. Nữ Hiệp Cách Mạng Thu Cận
- XIX. Khôi Hài Của Kỷ Hiểu Phong
- XX. Những Ngày Thơ Ấu Của Tôn Trung Sơn
-Thằng nhỏ này mau đi lượm dép cho ta.
Trương Lương bụng đầy tâm sự, bỗng nghe nói thế không biết làm sao cho phải, kinh ngạc lắm. Nếu như thường ngày ông đã nổi giận, xáng cho gã vô lễ một bạt tai, nhưng nhìn lại thì là một ông lão khoảng 70 tuổi, làm sao hạ thủ được ? Chỉ đành nuốt giận xuống cầu nhặt dép cho ông, không ngờ ông lão không giơ tay nhận dép mà giơ chân lên nói :
-Mang dép vào cho ta.
Trương Lương nghĩ mình đã nhặt dép rồi, là người tốt đã làm thì phải làm cho tới cùng. Do đó quỳ xuống xỏ dép cho ông lão. Mang dép xong, ông lão không cám ơn, đắc ý, cười mà bỏ đi. Trương Lương nhìn theo lưng ông, bụng rầu rầu. Ông lão đi không xa, quay lại nhìn Trương Lương cười nói :
-Ngươi kể là kẻ có tài, có thể dạy được, 5 ngày sau buổi sáng sớm tới cầu gặp ta.
Trương Lương thấy kỳ quái chỉ đành cung kính vâng lời. năm ngày sau, trời vừa sáng, Trương Lương vội đến cầu nào ngờ ông lão đã ở đó rồi. Thấy Trương Lương tới, ông lão mắng :
-Hẹn với tiền bối sao đến chậm thế ? Về đi, năm ngày sau lại tới đây !
Đến ngày hẹn, gà trống vừa báo sáng Trương Lương vội chạy đến cầu, nhưng ông lão đã ở đó rồi. Ông lão tức giận nói :
-Sao lại đến chậm thế ? Về đi, năm ngày sau đến.
Trương Lương đầy bụng nghi hoặc, đành trở về. Lần này Trương Lương không chịu thua, khoảng nửa đêm đã đến cầu. Quả nhiên, không lâu ông lão đi đến. Trương Lương vội hành lễ. ông lão lộ vẻ vui mừng :
-Tốt, thế mới phải chứ !
Ông lấy ra một cuốn sách giao cho Trương Lương :
-Hãy đọc cho kỹ cuốn sách này, người sẽ thành thầy của vua. Mười năm sau sẽ được toại nguyện.
Nói xong đi mất.
Trương Lương giở xem thì sách đó là Thái Công Binh Pháp. Ông không ngừng nghiêm đọc. Mười năm sau, ông giúp Lưu Bang đoạt thiên hạ, lập cơ sở cho nhà Hán.
Chú thích của dịch giả :
Khi Hạng Võ bị quân của Hàn Tín bao vây tứ bề thì tình thế đã rơi vào cảnh tuyệt vọng. Binh sĩ của Hạng Võ đã theo chủ soái đi chinh chiến xa gia đình và quê quán cũng đã lâu, nay lại rơi vào tình cảnh này thật là thê thảm. Trương Lương là tham mưu của Lưu Bang rất hiểu rõ tình trạng, nên trong đêm trước ngày sẽ xẩy ra cuộc tấn công cuối cùng đã cho một số binh sĩ có tài thổi sáo và tiêu lên những nơi cao quanh vùng bao vây thổi những khúc điệu buồn thảm như tiếng than van của cha mẹ già mong con, người vợ trẻ âu lo chờ tin chồng hay đám trẻ thơ muốn được thấy bóng cha đã làm cho binh sĩ của Hạng Võ càng thêm ngã lòng không muốn chiến đấu nữa. Do đó, trong đêm đã có một số khá đông tìm cách trốn đi. Kết quả là Hạng Võ hoàn toàn bị thua trong trận này và phải tự vận. Như vậy, Trương Lương phải kể là người đầu tiên trong lịch sử loài người đã biết dùng tâm lý chiến để lũng đoạn hàng ngũ địch.
Trong thời kỳ nhạc còn trong vòng sơ khai của thời tiền chiến, có một bài hát nói về tiếng tiêu chiêu hàng của Trương Lương mà chúng tôi nói ở trên, nhưng có một điểm sai lầm về lịch sử, khi nhạc sĩ viết “Tám nghìn con em đất Bái nay còn đâu” có ý nói về đám binh sĩ thân cận của Hạng Võ. Nhưng sự thực thì đất Bái là quê hương của Lưu Bang chứ không phải của Hạng Võ.
Gửi ý kiến của bạn